“Nam Tôn…”
Lăng Ngọc Linh để ý thấy cảnh tượng này, thoáng sửng sốt, sau đó, khi đã nhìn thấy rõ bên trong đốm bọt nước đang bao bọc lấy một tia khí tức, toàn thân đột nhiên trở nên vui mừng khôn xiết. Thân ảnh nàng chợt lóe lên, biến mất khỏi nơi sâu bên trong Ngự Tiên Cung, khi xuất hiện trở lại đã đứng sừng sững giữa mảnh thời không ấy.
Đóa bọt nước kim sắc kia nâng ở dưới chân nàng, dường như có một cỗ lực lượng vô hình nào đó xuất hiện, đưa nàng đi phá vỡ thời không vũ trụ hỗn loạn, hướng đến một nơi nào đó.




